About

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Hiển thị các bài đăng có nhãn Chien Tranh Viet Nam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chien Tranh Viet Nam. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2016

Cuộc chiến tranh biên giới Việt Nam - Trung Quốc sự thật dần hé mở

CUỘC CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI 1979
Chúng nó đã giết hại nhân dân chúng ta một cách dã man bằng súng đạn, khi độc, phá huỷ các công trình có hệ thống và có tính toán. Vậy mà, chúng ta vẫn coi chúng là bạn tốt, bạn vàng. Nay chúng nó tiếp tục đưa vũ khí vào chiếm biển đảo của chúng ta thì những sự thật của cuộc chiến 1979 bắt đầu hé mở.



Luật Sư Trần Thu Nam


Thứ Năm, 25 tháng 2, 2016

Sự thật về nhân vật Lê Văn Tám

SỰ THẬT LỊCH SỬ CẦN ĐƯỢC TÔN TRỌNG - KHÔNG THỂ VÌ MỘT LÝ DO NÀO ĐÓ MÀ ĐỔI TRẮNG THAY ĐEN, CÀO BẰNG LỊCH SỬ ĐƯỢC!!!. CẦN TRẢ LẠI SỰ THẬT LỊCH SỬ VIỆT NAM VỀ NHÂN VẬT LÊ  VĂN TÁM.
Về nhân vật Lê Văn Tám

GS Phan Huy Lê đã tóm lược về nhân vật Lê Văn Tám này một cách đầy đủ theo lời kể và lời dặn của GS Trần Huy Liệu như sau:
GS Trần Huy Liệu giữ chức Bộ trưởng Bộ Thông tin tuyên truyền trong Chính phủ lâm thời từ ngày 28/8/1945, nên lúc bấy giờ GS nói rõ là muốn tạo dựng nên một biểu tượng anh hùng để tuyên truyền, cổ vũ tinh thần chiến đấu.
Vào khoảng tháng 10/1945, nhân có vụ kho xăng của Pháp ở Thị Nghè bị đốt cháy và được loan tin rộng rãi trên báo chí trong nước và đài phát thanh của Pháp, đài BBC của Anh; nhưng không biết ai là người tổ chức và trực tiếp đốt kho xăng nên GS Trần Huy Liệu đã "dựng" lên câu chuyện thiếu niên Lê Văn Tám tẩm xăng vào người rồi xông vào đốt kho xăng địch cách đấy mấy chục mét.
GS giải thích là thời Nam Bộ kháng chiến, có bao nhiêu tấm gương hy sinh vì Tổ quốc, nhưng “dựng” chuyện thiếu niên Lê Văn Tám là nghĩ đến biểu tượng cậu bé anh hùng làng Gióng (Phù Đổng Thiên Vương), còn việc đặt tên Lê Văn Tám là vì họ Lê Văn rất phổ biến ở nước ta và Tám là nghĩ đến Cách mạng tháng Tám.
Theo ý kiến của chính GS Trần Huy Liệu thì một cậu bé tẩm xăng vào người rồi tự đốt cháy thì sẽ gục ngay tại chỗ, hay nhiều lắm là chỉ lảo đảo được mấy bước, không thể chạy được mấy chục mét đến kho xăng. GS đã tự trách là vì thiếu cân nhắc về khoa học nên có chỗ chưa hợp lý. Điều căn dặn của GS Trần Huy Liệu là: Sau này khi đất nước yên ổn, các nhà sử học, nên nói lại giùm tôi, lỡ khi đó tôi không còn nữa...

Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2016

Giáo sư Mỹ: HQ-9 Trung Quốc kéo ra Hoàng Sa chủ yếu đe dọa Việt Nam

(GDVN) - Phải chứng minh cho Trung Quốc thấy, HQ-9 hay vũ khí gì đi nữa mà Trung Quốc thiết lập (phi pháp) ở Biển Đông cũng có thể bị tiêu diệt.
Inquirer ngày 21/2 dẫn lời Tư lệnh Bộ Tư lệnh Miền Tây Philippines cho biết, quân đội nước này đã lên kế hoạch cho một "kịch bản tồi tệ nhất" và giám sát chặt chẽ việc Trung Quốc triển khai (bất hợp pháp) tên lửa HQ-9 ở đảo Phú Lâm, Hoàng Sa (Đà Nẵng, Việt Nam).
Dân Philippines cầm theo mô hình tên lửa Trung Quốc đến biểu tình phản đối trước tòa lãnh sự quán nước này, yêu cầu Trung Quốc ngừng gây hấn ở Biển Đông, ảnh: Reuters.
Quân đội Philippines đã chuẩn bị cho điều "tồi tệ nhất" 
Hôm Thứ Sáu, Bộ Ngoại giao Philippines cũng lên án động thái này của Bắc Kinh và cho rằng, nó sẽ làm trầm trọng thêm tình hình vốn đã căng thẳng trong khu vực. Phó Đô đốc Alexander Lopez cho biết, mặc dù quân đội Philippines chưa báo động sẵn sàng chiến đấu, nhưng đã theo dõi chặt chẽ và liên tục mọi diễn biến của tình hình.
"Quân đội đã có kế hoạch cho trường hợp xấu nhất trong các tình huống cụ thể, binh sĩ sĩ quan Bộ Tư lệnh Miền Tây đều sẵn sàng cho tình huống này", ông Lopez cho biết. Bộ Tư lệnh Miền Tây có trụ sở tại thành phố Puerto Princesa, đảo Palawan, có trách nhiệm bảo vệ khu vực Philippines yêu sách trên Biển Đông.
Nhắc lại mối lo ngại của chính phủ Philippines về việc Trung Quốc triển khai HQ-9 ở Phú Lâm, Hoàng Sa, Phó Đô đốc Alexander Lopez nói: "Đây là một mối đe dọa nghiêm trọng đối với an ninh khu vực. Trung Quốc đã quân sự hóa khu vực này. Chúng tôi nhận được các cảnh quay thực tế từ khu vực này, cả video và ảnh chụp...để thiết lập hồ sơ về những gì thực sự có".
Bộ Ngoại giao Philippines cũng nói, hành động này của Trung Quốc ở Hoàng Sa rõ ràng đã vi phạm DOC, làm xói mòn lòng tin và làm trầm trọng thêm căng thẳng.
Giáo sư James Holmes từ Học viện Chiến tranh Hải quân Hoa Kỳ. Ảnh: The Diplomat.
Còn theo bình luận của Giáo sư James Holmes từ Học viện Chiến tranh Hải quân Hoa Kỳ trên trang cá nhân tờ Reuters 19/2, HQ-9 là loại tên lửa "em họ" S-300 của Nga có sự kết hợp công nghệ từ tên lửa Patriot mà Trung Quốc thu được từ Israel sau Chiến tranh Vùng Vịnh lần thứ nhất. Trung Quốc là trùm ăn cắp bí mật công nghệ quân sự nước ngoài.
Nhưng sẽ là sai lầm nếu xem việc triển khai (bất hợp pháp) HQ-9 ở Phú Lâm là một hệ thống vũ khí hoạt động độc lập. Chắc chắn 16 quả tên lửa Trung Quốc đặt ở Phú Lâm cũng tạo thành một lực cản mạnh đối với không quân các nước Đông Nam Á, đặc biệt là Việt Nam.
Mục tiêu của Làu Bát Nhất không chỉ dừng lại ở đó, mà họ muốn dựng lên hàng loạt cụm tên lửa dày đặc chống hạm, máy bay và tên lửa bao trùm khu vực Trung Quốc xem là của riêng họ. Tên lửa đất đối hạm mà Trung Quốc triển khai dọc bờ biển phía Đông Nam hay tên lửa trên tàu ngầm nước này đã có thể tấn công các mục tiêu trên toàn Biển Đông.
Bởi vậy, việc Trung Quốc triển khai HQ-9 ở Phú Lâm hay tới đây có thể là Vành Khăn và một số bãi cạn khác sẽ tạo ra mạng lưới phòng không dày đặc. Tàu hoặc máy bay nước ngoài đi qua khu vực Trung Quốc thiết lập "vùng cấm" bất hợp pháp sẽ phải đối diện với nhiều mối đe dọa hơn.
Bằng cách này, Trung Quốc sẽ khẳng định cái gọi là "chủ quyền lãnh thổ" mà không cần chiến tranh, chỉ cần kiểm soát vật lý với các thực thể, vùng biển và bầu trời (bất hợp pháp bằng quân sự). Nếu điều này xảy ra, nó sẽ cho phép Bắc Kinh phong tỏa toàn bộ tuyến hàng hải huyết mạch trọng yếu đi qua Biển Đông.
Do đó, để đáp trả thách thức từ việc Trung Quốc triển khai HQ-9 ở Phú Lâm, Hoa Kỳ và các đồng minh, đối tác châu Á phải chứng minh rằng họ có thể thực hiện các quyền tự do hàng hải bất chấp các nguy cơ tồi tệ quân đội Trung Quốc có thể nhắm vào.
Cũng cần phải chứng minh cho Trung Quốc thấy, HQ-9 hay vũ khí gì đi nữa mà Trung Quốc thiết lập (phi pháp) ở Biển Đông cũng có thể bị tiêu diệt. Chỉ có như  vậy mới có thể ngăn chặn những hành vi sai trái của Trung Quốc
.

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2016

Tại sao đảng cộng sản Việt Nam cầm quyền lại Mỹ là kẻ thù, nhưng với Trung Quốc thì không?

- Dạy học sinh thù Mỹ, ghét Mỹ, ghét VNCH, coi VNCH là ngụy. Còn quân xâm lược Trung Cộng năm 1979 thì không hề nhắc đến trong SGK.
- 20 ngàn người đã ngã xuống (gồm dân thường và bộ đội ta) để đầy lùi 300 ngàn quân xâm lược về phía biên giới bên kia. Nhưng các người làm ngơ với sự hi sinh đó quá!
(Fb Dương Thành Duy)


Những cuốn sách một thời, nhưng nay đã không được xuất bản.

     Những cuốn sách này đã được xuất bản trong thời kì chiến  tranh biên giới Việt Nam - Trung Quốc 1979 - 1989. Cuộc chiến tranh biên giới Viêt Nam - Trung Quốc năm 1979 đã đánh bại được kẻ thù Trung Quốc.

     Trong thời kì cuộc chiến trang biên giới VN - TQ 1979 - 1989 Việt Nam đã theo phe khối XHCN ở Đông Âu, trong đó Liên Xô cầm đầu trong khối XHCN đó, Liên Xô đã giúp VN đánh thắng giặc phương Bắc là Trung Quốc.
     
    Nhưng đã có sự chuyển biến rất lớn trên thế giới đó là sự sụp đổ khối XHCN ở Đông Âu từ năm 1988 đến 1990 lần lượt các nước XHCN ở Châu Âu đã sụp đổ hoàn toàn. Lúc đó chế độ ĐCS VN cầm quyền đã có một cú sốc lớn, không biết bám vúi vào đâu để tồn tại, đã quay ngoắt 180 độ sang cầu cứu TQ biến từ kẻ thù sang anh em thân thiết để nhận sự bảo trợ cho ĐCS VN tồn tại.

    Năm 1990 ĐCS VN và TQ đã kí hiệp ước Thành Đô năm 1990 và từ đó VN - TQ đã trở thành anh em tốt và láng giềng tốt, mọi sự hận thù được xóa bỏ. Hiệp ước Thành Đô năm 1990 đến bây giờ vẫn là bí mật giữa ĐCS VN và ĐCS VN và đã được hai nước dấu kín nhằm để che mắt dư luận trong nước và quốc tế.

   Đây cũng là nguyên nhân những cuốn sách được xuất bản một thời, nay đã không được xuất bản, và đã bị tiêu hủy gần như toàn bộ.


Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

Sao lại làm ngơ cuộc chiến 1979 trong sách giáo khoa?

Đã đến lúc Bộ GDĐT đưa câu chuyện chiến tranh này vào sách giáo khoa chưa? Dù đó chỉ là một chương rất nhỏ và mờ nhạt về cuộc chiến này, để không làm đau tủi hàng chục ngàn người Việt đã ngã xuống.
Sao lại làm ngơ cuộc chiến 1979 trong sách giáo khoa?
Ảnh tư liệu
Trong một chuyến du ký ở Việt Nam để tìm hiểu về dư âm của cuộc chiến 1979, nhà báo Michael Sullivan có tìm đến một nghĩa trang ở Lạng Sơn. Khi chứng kiến một phụ nữ thắp nhang cho người thân của mình, một binh sĩ đã hy sinh để chống lại quân xâm lược Trung Quốc, Micheal Sullivan đã an ủi bà rằng thôi thì chiến tranh đã chấm dứt. Nhưng rất dứt khoát, bà Phạm Thị Kỳ - tên của người phụ nữ - đã nói rằng “Không, sẽ không bao giờ chấm dứt. Với Trung Quốc, làm sao mà chấm dứt được?”.
Khu nghĩa trang nhỏ nơi bà Phạm Thị Kỳ đang viếng người thân, sẽ không bao giờ nói lên đủ nỗi đau của một cuộc chiến ngắn ngủi nhưng khốc liệt đó. Theo ước tính chủ quan của các sử gia nước ngoài, ước tính có 50.000 người Việt đã thiệt mạng, bao gồm binh sĩ cùng người già và trẻ con bị quân Trung Quốc tàn sát man rợ trên đường rút chạy, để trả thù cho cuộc xâm lăng thất bại, với khoảng gần 100.000 lính bị thương và chết.
Ở Việt Nam ngày nay, người ta không dễ tìm thấy một cách trọn vẹn những dữ liệu mang tính chính thống cho cuộc chiến kỳ quặc và đau thương này. Hiếm có bộ phim nào ra rạp với kịch bản về cuộc chiến biên giới phía Bắc – dù đó là nguồn đề tài sử thi dồi dào. Rất ít sách nghiên cứu về hậu quả của cuộc chiến này, đối với đất nước và con người Việt Nam. Thậm chí, không có dòng nào trong sách giáo khoa lịch sử - so với hàng núi sách về cuộc chiến với người Pháp, người Mỹ và miền Nam Cộng hòa được phổ biến rộng rãi – mà những đứa trẻ như con cháu bà Phạm Thị Kỳ vốn vẫn thắc mắc khi đến viếng mộ người thân của chúng.
Sao lại làm ngơ cuộc chiến 1979 trong sách giáo khoa?
Ảnh tư liệu
Đã đến lúc Bộ GD ĐT đưa câu chuyện chiến tranh này vào sách giáo khoa chưa? Chí ít đó là một chương rất nhỏ và mờ nhạt về cuộc chiến này, để không làm đau tủi hàng chục ngàn người Việt đã ngã xuống, đổ máu trong các cuộc đụng độ biên giới, để chúng ta có thể ngồi yên ở đây, hôm nay?
Không khác mấy ở Việt Nam. Cuộc chiến biên giới 1979 Việt – Trung cũng được nhắc đến rất mờ nhạt ở Trung Quốc. Ngay trong sách giáo khoa của học sinh trung học đại lục, chỉ có vài dòng ít ỏi mô tả để thế hệ sau không lãng quên quá khứ nhưng lại không quên ghi rằng đó là một cuộc chiến tự vệ và đánh trả để chứng minh "sức mạnh và chính nghĩa" của Trung Quốc. Giải thích về chuyện vì sao quân đội Việt Nam không hề tiến qua biên giới, mà chính quân đội chính quy Trung Quốc lại thọc sâu vào đất Việt Nam, các sử gia nhà nước đã ghi rằng bởi PLA (Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Hoa) chấp nhận đáp trả thách thức của nước Nga, lúc đó đang hậu thuẫn cho Việt Nam, khi đưa ra lời cảnh cáo nếu vượt biên giới thì Nga sẽ pháo kích đánh trả.
Dù ít, nhưng người Trung Quốc cũng được dạy rằng họ mang "chính nghĩa" đi khắp thế giới, và Hoàng Sa và Trường Sa là của đất mẹ đại lục hiện vẫn chưa thu hồi được. Cuộc chiến 1979 được Trung Quốc mô tả với hơn một tỷ dân của họ rằng Việt Nam “kiêu ngạo và càn quấy” nên cần được dạy dỗ. Ký ức về cuộc “dạy dỗ” đầy man rợ đó vẫn lưu truyền trong dân chúng, và những nấm mồ người dân Việt vô tội im lặng nằm rải rác, dọc khắp biên giới Bắc là bằng chứng không thể chối cãi.
Vì sao chúng ta cần những sự thật lịch sử? Vì sao phải cần ghi vào sách giáo khoa cho con cháu về sau? Câu hỏi nghe chừng có vẻ ngớ ngẩn – nhưng không phải là không cần đặt ra lúc này. Vì bởi lịch sử làm nên nhân cách và dân tộc tính của mỗi quốc gia. Lịch sử tạo nên những con người có ý thức rằng dân tộc mình đã tồn tại với thất bại và vinh quang như thế nào. Lịch sử dặn dò rằng con người nhỏ nhoi nhất có thể trở nên vĩ đại nhất, nếu vượt qua và sống sót. Tựa lưng vào lịch sử đầy đủ và trung thực, con người có thể tìm thấy cho mình cái nhìn sâu sắc, giá trị giúp cho từng thế hệ đi tới.
Sao lại làm ngơ cuộc chiến 1979 trong sách giáo khoa?
Ảnh tư liệu
Lịch sử không để dùng nuôi giữ hận thù hay phục vụ cho mục đích nào đó, ngoài việc dâng tặng cho tri thức tử tế và sinh tồn. Lịch sử là kho kinh nghiệm vô giá để loài người soi lại chính mình. Cố tình lãng quên sự thật và lịch sử mới chính là cách dùng súng bắn vào quá khứ.
Ở Trung Quốc lúc này, việc đòi hỏi minh bạch cuộc chiến 1979, đưa vào sách vở chính thống cũng đang rộ lên trên các diễn đàn tiếng Hoa. Trên tờ New York Times, khi ký giả Howard. W. French hỏi vài cựu chiến binh Trung Quốc đã tham gia cuộc chiến 1979 rằng họ có biết ý nghĩa của cuộc chiến đó là gì không, họ đã lắc đầu nói “tôi không biết”. Long Chaogang, tên của người cựu binh này, nói rằng khi con cháu hỏi về cuộc chiến này, và vì sao, ông chỉ còn biết gạt phắt đi và nói “không phải việc của tụi mày”.
Xu Ke, tác giả một cuốn sách tự phát hành mang tên “The Last War”, từng là một cựu pháo binh 1979, thì có những lý giải khác. Ông nói với ký giả Howard rằng cuộc chiến đó là phần ký ức buộc phải xóa đi trong trí nhớ của người Trung Quốc, bởi lý do của cuộc chiến đó không rõ ràng. Thậm chí, còn có lý thuyết rằng Đặng Tiểu Bình dấy lên vụ xung đột biên giới để rảnh tay sắp xếp lại quyền lực của mình trong Bộ Chính trị, vốn đang bị ám ảnh khuôn mẫu từ triều đại của Mao và đầy bất lợi với họ Đặng.
Trung Quốc làm ngơ và xóa ký ức của người dân Trung Quốc về cuộc chiến 17 tháng 2 năm 1979 bởi họ không có chính nghĩa. Cả thế giới nhìn thấy đó là cuộc xâm lăng điên cuồng. Nhưng người Việt thì không thể làm ngơ với lịch sử của mình, đặc biệt khi đó là phần lịch sử bảo vệ tổ quốc, kiêu hãnh và lưu danh trong ký ức nhân loại.
Lịch sử phải được ghi lại, được giáo dục trong sách giáo khoa để ghi rõ những quân đoàn Trung Quốc trên đường tháo chạy vẫn được tướng Hứa Thế Hữu (*) truyền lệnh “sát cách vô luận” – tức thấy là giết, không cần lý lẽ. Đàn bà bị hãm hiếp rồi giết, trẻ con bị đập chết, người già bị chôn sống... "chính nghĩa" của đạo quân phương Bắc là vậy. Lịch sử phải được nhìn thấy đủ, để dấy động mọi tâm can, cho những cuộc thắp hương tưởng niệm hàng năm phải được là lễ trọng, không bị ngăn trở và vô vàn những bia, chữ tưởng niệm không bị vô-chủ tâm nhổ bỏ, hoặc làm ngơ với phong sương.
Sao lại làm ngơ cuộc chiến 1979 trong sách giáo khoa?
Ảnh tư liệu
17/2/1979 không phải là cuộc chiến riêng của vài tỉnh miền Bắc Việt Nam, cuộc chiến đó là cuộc chiến của lòng ái quốc và lòng tự trọng của một dân tộc trước thách thức để sinh tồn và độc lập. 17/2 cũng cần được kính trọng không khác ngày 2/9 trên đất nước này. Vậy thì, khi nào sách giáo khoa Việt Nam sẽ ghi vào đó phần máu thịt và đau thương của người Việt đã bị làm ngơ? Khi nào?
Kết thúc bài viết của mình tại Trung Quốc, ký giả Howard hỏi ông Xu Ke rằng ông sẽ làm gì với cuốn sách của mình. Người cựu chiến binh Trung Quốc đó im lặng chốc lát, và trả lời rằng ông muốn nhân dân mình được biết, tường tận về những gì đã xảy ra.
(*) Tháng 9/2008, Tướng Trung Quốc Hứa Thế Hữu từng được nhiều báo Việt Nam đăng bài ca ngợi là tài năng xuất chúng, mà "quên" rằng ông ta chính là người cầm cánh quân tiến công vào Cao Bằng - Lạng Sơn năm 1979, với chủ trương tàn phá mọi nhân lực và vật chất của Việt Nam.
Theo Dân Việt

CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI VIỆT-TRUNG 1979

Lê Phú Yên
17-02-1979: Đã 37 năm trôi qua CSVN có dám nhắc đến cuộc chiến xâm lược với hàng chục ngàn bộ bộ đội phải hy sinh? dân lành, làng mạc các tỉnh phía Bắc bị phá tan nát không?

Đất nước chúng ta có hàng ngàn năm chống Tàu, từ các đời Hùng Vương đến các thời Đinh, Lê, Lý, Trần, Nguyễn…thiệt hại thì vô kể. Nhưng với truyền thống chống giặc ngoại xâm: Kiên cường, bất khuất của nhân dân ta nên mấy ngàn năm qua đối với giặc phương Bắc, tức giặc Tàu vẫn chưa thể thôn tính được nước ta với mộng bá vương, bành trướng có từ trong máu của người Hán. Càng tự hào với Cha ông bao nhiêu thì bây giờ, từ khi có cái gọi là Đảng cộng sản việt nam thì càng nhục nhã bấy nhiêu? Tại sao?
                                                   CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI VIỆT-TRUNG 1979
Nên nhớ rằng, truyền thống “chống giặc ngoại xâm” là chống giặc phương Bắc chứ không hề chống giặc Mỹ như csvn đã rêu rao, tuyên truyền trong hơn 40 năm qua. Truyền thống chống giặc Tàu đã có từ hàng ngàn năm và chỉ duy nhất giặc Tàu là kẻ thù truyền kiếp, từ trước cho đến nay và mãi về sau! Trừ khi thế giới “xẻ thịt” được thằng Trung Cộng! Nhắc lại: Từ khi có cái gọi là Cộng sản Việt Nam thì mọi thứ đều đảo lộn: Từ là kẻ thù gian ác, kẻ thù truyền kiếp, kẻ thù lịch sử, kẻ thù hàng ngàn năm,… quay ngoắt 180 độ trở thành: Bạn bè tốt, anh em tốt, đồng chí tốt, láng giềng tốt,…Tất nhiên là thế rồi? Đơn giản, băng đảng mafia cộng sản việt nam chỉ là cánh tay nối dài của Đảng cộng sản trung cộng mà! Vì thế cho nên các cuộc chiến tranh xâm lược, tàn sát của Trung Cộng đều bị chính thằng đàn em hèn hạ, lưu manh mang tên Đảng cộng sản việt nam ra sức bưng bít, che giấu,…thậm chí là thủ tiêu, đánh đập, bỏ tù những người “có gan” tưởng nhớ. Trong các cuộc xâm lược, thì ta cũng không quên cuộc xâm lược bắt đầu từ ngày 17.02.1979 với 200 ngàn quân trung cộng với sự hỗ trợ của cao xạ, xe tăng,… tràn qua Việt Nam tàn sát hàng chục ngàn bộ đội, chưa tính dân lành và hơn 6 tỉnh biên giới phía Bắc bị phá nát.
Ồ?, đồng minh giúp đỡ chiến tranh “chống Mỹ cứu nước” là thế này sao?, là bạn vàng đây sao hả Đảng Cộng Sản Việt Nam? Đồng minh cái quái gì vừa chiếm được miền Nam Việt Nam xong quay sang cắn nhau đến lòi ruột vậy?
Còn nữa, đã vậy tại sao lại không dám tưởng niệm những người đã hy sinh chiến đấu cho đất nước (Tôi tin là các anh bộ đội lúc đó vẫn suy nghĩ là họ chiến đấu để bảo vệ cho Tổ Quốc, hy sinh cho quê hương chứ hoàn toàn không hay biết sự lợi dụng tính mạng của các anh bởi băng đảng cộng sản Việt Nam)? Tại sao lại không dám nhắc đến hả Đảng CS?, rồi tại sao phá rối, uy hiếp, đánh đập những người đã tưởng nhớ đến các anh, những người đã nghĩ họ đã chiến đấu, hy sinh cho Tổ Quốc?. Tại vì các ông đều là tay chân của Ông Trùm CS Trung Cộng, một lũ mọi rợ điếm đàng, gian ác, bành trướng mà thôi! Phải vậy không băng đảng CSVN? Các ông có dám thừa nhận hay chí ít là dám suy nghĩ những gì tôi nói không? Hỡi những người cộng sản còn lương tri???
Nhân ngày 17.02.2016- kỷ niêm 37 năm ngày quânTrung Cộng bắt đầu tràn sang Việt Nam tàn sát. Tôi, LPY xin thắp nén nhang để tưởng nhớ đến những người con Việt Nam, những con người đầy lòng yêu thương dân tộc, Tổ Quốc. Những người lính yêu nước thiệt sự nhưng lại mang một sai lầm nghiêm trọng là đi phục vụ cho một lũ quỷ mang tên: Đảng cộng sản Việt Nam!. Các anh đã chết nhưng không được vinh danh, không được nhắc đến, cấm việc tưởng nhớ. Thật thiệt thòi cho các anh nơi chín suối…Dễ hiểu thôi, các anh đã phục vụ cho lũ quỷ, mà đối thủ của các anh lại là ông nội của lũ quỷ đó mà? Cầu mong các anh có linh thiêng, nhân ngày giỗ của mình hãy về đây mà xem, mà xem những tên đã hại các anh đang ngồi chiểm chệ trên đầu nhân dân, trên đầu Tổ Quốc, trên mồ mã trên đầu chúng ta đấy? Chúng đã bán rẻ sinh mạng của các anh đó. Nếu Tôi là các anh, có là ma tôi cũng không bao giờ tha thứ cho chúng nó. Về mà đè đầu vặn cổ chúng nó đi các anh ạ! Các anh làm thế là chiến đấu cho Tổ Quốc đúng nghĩa đấy!.
Lê Phú Yên

NHỮNG CÂU NÓI “BẤT HỦ” CỦA MAO TRẠCH ĐÔNG VÀ GIỚI LÃNH ĐẠO TRUNG QUỐC VỀ VIỆT NAM VÀ ĐÔNG NAM Á.

Thật khó khăn và mất nhiều thời gian mình mới tìm được cuốn “SỰ THẬT VỀ QUAN HỆ VIỆT NAM-TRUNG QUỐC TRONG 30 NĂM QUA”.

Đây là cuốn sách do NXB Sự Thật ấn hành tháng 10 năm 1979. Mở đầu cuốn sách là Lời Chú dẫn của NXB:  “Cuốn sách Sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc trong 30 năm qua là một văn kiện quan trọng của Bộ Ngoại giao nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam được công bố ngày 4 tháng 10 năm 1979 nhằm vạch trần bộ mặt phản động của bọn bành trướng Bắc Kinh đối với nước ta trong suốt một thời gian dài. Cuốn sách này gồm toàn văn bản văn kiện nói trên”.

Chỉ cần mới đọc qua những dòng trên, mình biết ngay rằng đây là một cuốn sách vô cùng quí giá. Công sức tìm kiếm bấy lâu nay thật không uổng phí. Minh cho rằng cuốn sách vẫn có ý nghĩa vô cùng lớn cho đến tận ngày nay.

Mời bà con thử đọc hai đoạn sau đây:
“Trong 30 năm qua, những người lãnh đạo Trung Quốc coi ViệtNam là một trong những nhân tố quan trọng hàng đầu đối với chiến lược của họ, luôn luôn tìm cách nắm Việt Nam. Muốn như vậy, nước Việt Nam phải là một nước không mạnh, bị chia cắt, không độc lập và lệ thuộc Trung Quốc. Trái lại, một nước Việt Nam độc lập, thống nhất và giàu mạnh, có đường lối độc lập tự chủ và đường lối quốc tế đúng đắn là một cản trở lớn cho chiến lược toàn cầu của những người lãnh đạo Trung Quốc, trước hết là cho chính sách bành trướng của họ ở Đông Nam châu Á. Đó là nguyên nhân vì sao trước đây họ vừa giúp, vừa kiềm chế cách mạng Việt Nam, mỗi khi Việt Nam đánh thắng đế quốc thì họ lại buôn bán, thỏa hiệp với đế quốc trên lưng nhân dân Việt Nam, vì sao từ chỗ giấu mặt chống Việt Nam họ đã chuyển nhanh sang công khai thù địch với Việt Nam và đi tới trắng trợn tiến hành chiến tranh xâm lược Việt Nam”.(Trang 20)

Hoặc là:
“Chiến lược quốc tế ngày nay của những người lãnh đạo Trung quốc mặc dù núp dưới chiêu bài nào, đã phơi trần tính chất cực kỳ phản cách mạng của nó và những người lãnh đạo Trung Quốc đã hiện nguyên hình là những người theo chủ nghĩa sô vanh nước lớn, những người dân tộc chủ nghĩa tư sản.

Chính sách ngày nay của những người lãnh đạo Trung Quốc đối với Việt Nam, mặc dù được ngụy trang khéo léo như thế nào, vẫn chỉ là chính sách của những hoàng đế “thiên triều” trong mấy nghìn năm qua, nhằm thôn tính Viết Nam, biến Việt Nam thành một chư hầu của Trung Quốc”. (Trang 21)

Mới thấy các thế hệ cha anh của chúng ta đã có những nhận định đúng đắn, chính xác như thế nào về Trung Quốc. Mong sao sự dũng cảm, bản lĩnh, khôn khéo của các bậc đi trước trong chính sách đối với Trung Quốc luôn luôn là điểm tựa tinh thần vững chắc cho mỗi người Việt Nam, bây giờ và mai sau.

Vì nội dung của cuốn sách khá dài (109 trang) nên trong bài này, mình chỉ giới thiệu đến bà con những câu nói, một số phát biểu của Mao Trạch Đông và các lãnh đạo của Bắc Kinh nói về Việt Nam và các nước vùng Đông Nam Á được ghi rõ trong cuốn sách quí hiếm này. Qua đó phần nào cho thấy chân tướng của “ông bạn vàng” Trung Quốc trong quan hệ đối với Việt Nam từ năm 1949 đến năm 1979. Ngày ấy như thế nào thì bây giờ có lẽ cũng thế thôi, thậm chí âm mưu thâm hiểm hơn, trước đã tham lam thì bây giờ càng tham lam bội phần. Có điều nó đang được khoác bộ cánh mới rất màu mè “16 chữ vàng” và “4 tốt”, gây ngộ nhận cho một số người.





Mình sẽ trích lại nguyên văn các đoạn trong cuốn sách, còn các câu nói của Mao Trạch Đông và một số “lãnh tụ TQ” khác thì mình cho in nghiêng đậm. Mời bà con nhá:
- Tháng 9 năm 1959, tại Hội nghị Quân ủy trung ương, chủ tịch Mao Trạch Đông lại nói: “Chúng ta phải chinh phục trái đất. Đó là mục tiêu của chúng ta”.
- Ý đồ bành trướng của những người lãnh đạo Trung Quốc đặc biệt lộ rõ qua câu nói của Chủ tịch Mao Trạch Đông trong cuộc hội đàm với Đoàn đại biểu Đảng Lao động Việt Nam tại Vũ Hán năm 1963: “Tôi sẽ làm chủ tịch 500 triệu bần nông đưa quân xuống Đông Nam châu Á”.
- Chủ tịch Mao Trạch Đông còn khẳng định trong cuộc họp Bộ Chính trị Ban Chấp hành trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, tháng 8 năm 1965: “Chúng ta phải giành cho được Đông-nam châu Á, bao gồm cả miền Nam Việt Nam, Thái-lan, Miến Điện, Ma-lai-xi-a và Sin-ga-po… Một vùng như Đông-nam châu Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản… xứng đáng với sự tốn kém cần thiết để chiếm lấy… Sau khi giành được Đông-nam châu Á, chúng ta có thể tăng cường được sức mạnh của chúng ta ở vùng này, lúc đó chúng ta sẽ có sức mạnh đương đầu với khối Liên Xô – Đông Âu, gió Đông sẽ thổi bạt gió Tây”.

- Về việc sử dụng lực lượng Hoa kiều, ý đồ của Bắc Kinh đã được thể hiện rõ nhất trong ý kiến của Bộ trưởng Ngoại giao Trần Nghị:“Xin-ga-po có đến 90% là người Trung Quốc, trong số dân hơn một triệu người thì có hơn chin mươi vạn làn người Trung Quốc. Cho nên Xin-ga-po hoàn toàn có thể trở thành một quốc gia do người Trung Quốc ở đó tổ chức”.
- Trong cuộc gặp giữa đại biểu bốn Đảng Cộng sản Việt Nam, Trung Quốc, In-đô-nê-xi-a và Lào tại Quảng Đông tháng 9 năm 1963, Thủ tướng Chu Ân Lai nói: “Nước chúng tôi thì lớn nhưng không có đường ra. Cho nên rất mong Đảng Lao động Việt nam mở cho một con đường mới xuống Đông-nam châu Á”.
- Lập trường của Trung Quốc tại Hội nghị Giơ-ne-vơ khác hẳn lập trường của Việt Nam, nhưng phù hợp với lập trường của Pháp.


- Tháng 11 năm 1956, Chủ tịch Mao Trạch Đông nói với những người lãnh đạo Việt Nam“Tình trạng nước Việt Nam bị chia cắt không thể giải quyết được trong một thời gian ngắn mà cần phải trường kỳ… nếu 10 năm chưa được thì phải 100 năm”.
- Tháng 7 năm 1955, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc Đạng Tiểu Bình dọa: “Dùng lực lượng vũ trang để thống nhất nước nhà sẽ có hai khả năng: Một là thắng, và một khả năng nữa là mất cả miền Bắc”.
- Tháng 7 năm 1957, Chủ tịch Mao Trạch Đông lại nói: “Vấn đề là phải giữ biên giới hiện có. Phải giữ vĩ tuyến 17… Thời gian có lẽ dài đấy. Tôi mong thời gian dài thì sẽ  tốt”.
- Tháng 1 năm 1965, qua nhà báo Mỹ Ét-ga Xnâu, Chủ tịch Mao Trạch Đông nhắn Oa-sinh-tơn: “Quân đội Trung Quốc sẽ không vượt biên giới của mình để đánh nhau. Đó là điều hoàn toàn rõ ràng. Chỉ khi nào Mỹ tấn công, thì người Trung Quốc mới chiến đấu. Phải chăng như vậy là không rõ ràng? Người Trung Quốc rất bận với công việc nội bộ của mình. Đánh nhau ngoài biên giới nước mình là phạm tội ác. Tại sao người Trung Quốc phải làm như vậy? Người Nam Việt Nam có thể đương đầu với tình hình”.
- Câu nói của Thủ tướng Chu Ân Lai nói với Tổng thống Ai Cập A.Nát-xe ngày 23 tháng 6 năm 1965 do ngài Mô-ha-mét Hát-xê-nen Hây-can, người bạn thân thiết và là cố vấn riêng của Tổng thống A.Nát-xe, kể lại, là một bằng chứng hùng hồn: “Mỹ càng đưa nhiều quân vào Việt Nam thì chúng tôi càng vui lòng, vì chúng tôi biết rằng chúng tôi nắm chúng trong tay, chúng tôi có thể lấy máu của chúng. Nếu Ngài muốn giúp đỡ Việt Nam thì Ngài cần khuyến khích Mỹ ném càng nhiều lính Mỹ vào Việt Nam thì càng tốt”.
- Ngày 9 tháng 10 năm 1968, một nhà lãnh đạo Trung Quốc đã gặp Thứ trưởng Bộ Ngoại thương Việt Nam tại Bắc Kinh và yêu cầu báo cáo với lãnh đạo Việt Nam rằng họ coi việc Mỹ chấm dứt ném bom miền Bắc là “sự thỏa hiệp giữa Việt Nam với Mỹ”, là “một tổn thất lớn, thất bại lớn đối với nhân dân Việt Nam, giống như cuộc đàm phán ký Hiệp định Giơ-ne-vơ 1954 là một sai lầm”. Họ đề nghị phía Việt Nam “nên để cho Mỹ bắn phá trở lại khắp miền Bắc, làm như vậy để Mỹ phân tán mục tiêu oanh tạc, đồng thời cũng chia sẻ bớt khó khăn cho miền Nam”.
- Trong cuộc gặp Thứ trưởng Ngoại thương Việt nam nói trên, họ còn trắng trợn vu khống Việt Nam đàm phán với Mỹ là do “nghe theo lời Liên Xô” và yêu cầu phía Việt Nam lựa chọn: “Hoặc là muốn đánh thắng Mỹ thì phải cắt quan hệ với Liên Xô, hoặc là muốn thỏa hiệp với Mỹ, dùng viện trợ của Trung Quốc để đánh Mỹ để đạt mong muốn đàm phán với Mỹ thì sự viện trợ của Trung Quốc sẽ mất hết ý nghĩa của nó”.
- Ngày 17 tháng 10 năm 1968, Bộ trưởng Bộ ngoại giao Trần Nghị gặp đại diện Việt Nam thông báo tuyên bố của những người lãnh đạo Trung Quốc về cuộc đàm phán giữa Việt Nam và Mỹ: “Lần này nếu các đồng chí chấp nhận bốn bên đàm phán tực là giúp cho Giôn-xơn và Hăm-phơ-rây đạt được thắng lợi trong bầu cử, để cho nhân dân miền Nam vẫn ở dưới sự đô hộ của đế quốc Mỹ và bù nhìn, không được giải phóng, làm cho nhân dân miền Nam Việt Nam còn có khả năng bị tổn thất lớn hơn… Như vậy giữa hai Đảng và hai nước chúng ta còn cần nói chuyện gì nữa?”.
- Trong cuộc hội đàm với phía Việt Nam tháng 11 năm 1971, họ nói:“Việt Nam nên tranh thủ thời cơ giải quyết trước vấn đề rút quân Mỹ và quan tâm giải quyết vấn đề tù binh Mỹ; việc đánh đổ ngụy quyền Sài Gòn là lâu dài”.
- Trong cuộc hội đàm tại Bắc Kinh tháng 6 năm 1973, Chủ tịch Mao Trạch Đông nói với Tổng Bí thư Lê Duẩn và Thủ tướng Phạm Văn Đồng: “Ở miền Nam Việt Nam cần ngừng (chiến đấu) nửa năm, một năm, một năm rưỡi, hai năm càng tốt”. Cách mạng miền Nam nên chia làm hai bước, gộp lại làm một người Mỹ không chịu đâu. Vấn đề là trong tay chính quyền Nguyễn Văn Thiệu còn có mấy chục vạn quân”.
- Thủ tướng Chu Ân Lai thì nói: “Trong một thời gian chưa thể dứt khoát được 5 năm hay 10 năm, Việt Nam và Đông dương nghỉ ngơi được thì càng tốt; tranh thủ thời gian đó mà nhân dân miền Nam Việt Nam, Lào và Căm-pu-chia thực hiện hòa bình, trung lập một thời gian”.
- Những người cầm quyền Bắc Kinh còn khuyên Mỹ: “đừng thua ở Việt Nam, đừng rút quân khỏi Đông Nam châu Á”.
- Đây là một văn kiện tuyệt mật của Quân ủy Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc do tên Lê Xuân Thành, sinh ngày 20-3-1949 tại Quảng Đông, Trung Quốc cung khai. Tên Thành là công an của Trung Quốc, trú quán tại 165 đường Hồng Kỳ, khu Tuyên Vũ, thành phố Bắc Kinh. Tháng 3-1973 chạy sang Việt Nam làm gián điệp. Ngày 30-3-1973 bị bắt ở xã Ngư Thủy, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình. Trong văn kiện đó có một đoạn như sau: “…Nước ta và Việt nam có mối hằn thù dân tộc hàng nghìn năm nay… Chúng ta không được coi họ là đồng chí chân chính của mình, đem tất cả vốn liếng của ta trao cho họ. Ngược lại chúng ta phải tìm mọi cách để cho nước họ không mạnh, không yếu mới có thể buộc họ trong tình trạng hiện nay… Về bề ngoài chúng ta đối xử với họ như đồng chí của mình, nhưng trên tinh thần ta phải chuẩn bị họ trở thành kẻ thù của chúng ta”.
- Ba lần họ phản bội Việt Nam, lần sau độc ác và bẩn thỉu hơn lần trước.
- Từ sự phản bội tại Hội nghị Giơ-ne-vơ năm 1954, việc lợi dụng cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của nhân dân Việt Nam, đến việc dựng lên chế độ diệt chủng Pôn Pốt – Iêng Xa-ry, vũ trang xâm lược Việt Nam và uy hiếp xâm lược Lào, tất cả đều do:
Một tư tưởng chỉ đạo: Tư tưởng đại dân tộc.
Một chính sách: Ích kỷ dân tộc.
Một mục tiêu chiến lược: Chủ nghĩa bành trướng đại dân tộc và chủ nghĩa bá quyền nước lớn.

Thứ Hai, 15 tháng 2, 2016

ĐÒN DƯỚI THẮT LƯNG

Ba mươi bảy năm trước đây , ngày 17/2/1979 , nhà cầm quyền trung quốc đã huy động tới 600. 000 quân đồng loạt tấn công 6 tỉnh biên giới phía Bắc của Tổ Quốc thiêng liêng.
Trong vòng một tháng xảy ra chiến sự , họ đã tước đoạt mạng sống của hơn 30.000 người con đất Việt trong số đó chủ yếu là dân thường và dân quân tự vệ.
Hôm nay, tại đây Thủ Đô Praha xinh đẹp, một đất nước dân chủ, hòa bình, chúng tôi tổ chức buổi lễ tưởng niệm để tri ân những đồng bào và chiến sĩ đã ngã xuống để cho Tổ Quốc trường tồn.
Sự việc đã diễn ra không được suôn sẻ như mong đợi. Họ, những kẻ vong ơn bội nghĩa, những người bán linh hồn cho quỷ dữ, những kẻ phản Quốc đã ngăn cản chúng tôi. Họ giăng ra rất nhiều “ăng ten” để theo dõi; họ thông báo trên loa sẽ cắt toàn bộ điện ở Tiểu-Hà-Nội.
Không nao núng, chúng tôi đã chuẩn bị máy phát điện, cả nến nữa … đến phút chót, họ gây sức ép tới chủ nhà hàng để không cho chúng tôi tổ chức buổi lễ tưởng niệm tri ân, mặc dù chúng tôi đã đặt trước cả tháng.
Anh em chúng tôi vỗ vai động viên nhau nhưng nỗi uất ức tuôn trào không nén được (!)
                                                      Ảnh: FB Ngo Viet Huong
Dù mưu hèn kế bẩn thế nào thì họ cũng không thể ngăn được lòng yêu nước của chúng tôi. Phương án B được thực hiện, chúng tôi kéo nhau ra hotel gần đó, mặc dù rất tiếc là đã báo hủy cho khá nhiều anh chị em (một số khác không kịp báo đã đến nhà hàng rồi lại ra về vì họ ép nhà hàng phải đóng cửa lúc 18h30 trong khi dự kiến của chúng tôi là tổ chức vào 19h- 23h).
Cuối cùng thì buổi lễ tưởng niệm cũng diễn ra suôn sẻ, rất ấm cúng và trang trọng. Chúng tôi đã cùng nhau ôn lại những kỷ niệm về một trang sử hào hùng, hát cho nhau nghe những ca khúc bất hủ một thời oanh liệt.
Quá nửa đêm anh em chúng tôi mới tạm chia tay nhau trong niềm thân ái và dạt dào cảm xúc …
Chế độ thì có nhiều, nhưng Tổ Quốc chỉ có một và mãi mãi trường tồn!
Không ai có thể xoá trắng hay bôi đen lịch sử !!!
Những dòng chữ trên bia tưởng niệm những người lính chống quân xâm lược TQ đã bị đục bỏ. Nguồn ảnh: internet